Liên hệ
Cơ quan chủ quản: CÔNG TY CỔ PHẦN PHÁT TRIỂN TRUYỀN THÔNG VIETPRO
Địa chỉ: 80 Đường 14, KĐT Vạn Phúc, P. Hiệp Bình Phước, TP Thủ Đức, TP.Hồ Chí Minh
Giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh số: 0313298472 do Phòng Đăng ký kinh doanh, Sở Kế hoạch và Đầu tư Thành phố Hồ Chí Minh cấp ngày 10/06/2015
Điện thoại: 093.992.00.88
Email: truyenthongcongty@gmail.com
Chịu trách nhiệm nội dung: Nguyễn Thị Thu Hà
Giấy phép thiết lập Mạng xã hội số 257/GP-BTTTT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 17/06/2020
Kỳ Hoa Kỳ Hoa
28/11/2023 15:35

Hạ thân nhiệt khi chạy bộ

Trong một lần chạy 42km ở Mỹ, thời tiết mùa xuân đột ngột trở nên khốc liệt, mưa bão lớn, giông tố và gió cực lớn thổi ngược chiều có lúc lên tới 43km/h, nhiệt độ lúc chạy bộ chỉ ở mức 2-3 độ C (39 độ F). Khi về đích, mình đã bị đông cứng cả người lại và ngã lăn xuống ngay khi vừa dừng bước.

Không chỉ tay chân cứng đơ, ngay cả lưỡi mình cũng cứng lại, không nói được. Nhưng mình vẫn nhìn được và nghe được xung quanh. Rất nhanh chóng, bác sĩ xốc luôn mình lên xe lăn đẩy gấp vào lều y tế cách đó vài mét.

Bác sĩ và các tình nguyện viên nhanh chóng lột toàn bộ quần áo của mình ra, chỉ chừa lại đồ lót, rồi lấy một miếng chăn bạc cứu sinh bọc quanh người mình! Họ đặt mình nằm xuống một cái giường trong lều, đắp lên người mình một cái phao hơi hình chữ nhật có nối một đường ống rất dài với một cái máy sục khí nóng liên tục vào bên trong phao hơi.

Cùng lúc đó, mấy người khác cũng nhịp nhàng thực hiện các công việc phối hợp: Một người liên tục đo thân nhiệt của mình (lúc đó họ báo là bao nhiêu độ F, quy ra độ C là mình lúc đó 33 độ). Một người xử lý thông tin bằng số BIB, tìm liên lạc khẩn cấp của mình theo thông tin đăng ký của mình, xác định quốc tịch của mình, sau đó, một tình nguyện viên người Việt Nam đã được chuẩn bị chờ sẵn ở đây thì phải, tới ngay để phiên dịch. Nhưng mình có nói được đâu, mình chỉ có thể ra hiệu gật đầu, khi họ giải thích vắn tắt sẽ làm gì với mình!

Kể thì lâu, còn thực tế, họ làm rất nhanh, rất chuyên nghiệp. Tình nguyện viên chạy đi tìm cách liên hệ người nhà của mình nhưng tất nhiên là, gọi về Việt Nam sao được! Bác sĩ vẫn liên tục đo thân nhiệt sau mỗi vài phút, mình vẫn còn nhớ cảm giác lúc đó, không hoang mang, không sợ hãi, vì thực sự còn chưa ý thức được sự nguy hiểm của việc sau khi chạy xong 42km, người chỉ còn 33 độ!

Sau khoảng 5 lần đo thân nhiệt, chắc thấy nhiệt độ của mình đang ấm dần lên, sau đó cứ cách khoảng 10 phút bác sĩ mới kiểm tra huyết áp, thân nhiệt của mình một lần. Sau khoảng hơn nửa tiếng, họ mới hỏi chuyện mình để xác định mình đã tỉnh táo, không có vấn đề gì!

Và sau khoảng 50 phút, kể từ khi về đích, mình được các bác sĩ cho ra khỏi lều, run bần bật, vẫn chỉ mặc mỗi bộ đồ lót, và một mảnh giấy bạc mỏng dính quấn quanh cơ thể. Đó chắc là bộ quần áo nhẹ nhất trên đời mình từng mặc, chỉ nặng vài gram!

Và điều thú vị là, họ rất tâm lý, họ đã đi lấy Medal hộ mình! Và thảy mình ra đám đông với 1 chiếc Medal trên tay!

Cái cảm giác chui nhờ được vào một cửa hàng 7-Eleven rồi cuống quýt mặc áo len, áo khoác các kiểu ấm áp! Không thể nào quên được! Hơi ấm của quần áo khô, của việc được chăm sóc, của niềm hạnh phúc hoàn thành giải đấu không gặp rủi ro! Rồi mua một cốc cà phê America nóng thật to, phải cầm bằng cả hai bàn tay...

Mình hiểu ra lý do, vì sao ở trước vạch đích, có mấy người đứng quay lưng vào vạch đích. Họ là các bác sĩ. Họ đứng nhìn mặt các VĐV chạy về đích, để đánh giá sức khỏe và tình huống.

Khi họ nhìn thấy mình, một người đã đi theo mình, và khẩn cấp xử lý. Hệ thống cấp cứu của họ dành cho mình được kích hoạt chỉ sau khi mình bước chân qua đích dăm mét!

Trong một giải Self-support Ultra trail tại Đài Loan, (mình lỡ tay đăng ký cự ly Ultra vì tưởng nhầm đó là... giải Road có đầy đủ các điểm tiếp nước!), sau khi chạy bộ vài km, mình mới nhận ra sai lầm của mình! Mình đã đi sai giày, không mang vest nước, không mang chăn cứu sinh trong thời tiết rét buốt, thời gian Cut off time quá ngắn nếu là chạy trail v.v...

Thật may mắn, BTC đã... đổi ý vì thời tiết! Họ có điểm tiếp nước sôi! Cứ mỗi 10-15km, họ sẽ có một cái bàn bé tí, trên để một chiếc bếp gas đun một nồi trà gừng. Nồi trà gừng luôn sôi. Không có cốc, không có bất cứ thứ gì, chỉ có một chiếc nồi đang sôi đợi bạn!

Và một bà già (hoặc có điểm là một ông già) cầm cái muôi rõ to, mở nắp nồi ra, khuấy cho đám khói nóng ấy bốc lên nghi ngút, trong lúc mắt gườm gườm nhìn 1 VĐV đi tay không như mình!

Nhưng mình còn cần gì hơn ở một giải chạy?

Hạ thân nhiệt có thể xảy ra ở mùa hè. Khi mình chạy long run chừng hơn chục cây số, mồ hôi ra ướt áo. Sau đó mồ hôi thấm vào cơ thể, giữa mùa hè mà tay chân nổi đầy gai ốc, tóc dựng lên, mạch máu sau gáy giật giật, người lạnh toát! Giải pháp rất đơn giản, hãy chuẩn bị sẵn một chiếc áo khô ở vạch đích!

Hạ thân nhiệt cũng dễ xảy ra ở mùa đông, khi mình chạy gắng sức! Mình thường mang theo vài gói cà phê uống liền 3in1 để dọc đường chạy bộ thì đi xin nước sôi pha cà phê. Sau khi mình đã cạn sức lực, mỗi gói cà phê 3in1 lại giúp mình chạy bộ tiếp chục km nữa! Có những giải mình phải uống đủ 3 gói cà phê mới về tới Finish Line!

Mình chỉ thấy các giải chạy bộ tại Việt Nam chuẩn bị sẵn sàng nước đá ở vạch đích để marathoner ngâm chân. Chưa được thấy giải nào chuẩn bị nước sôi và chăn ấm đệm hơi cho runner hạ thân nhiệt như mình! Chắc chắn, chưa có crew nào được huấn luyện khâu, làm sao lột đồ runner thật nhanh!

Nên mình rất khen giải Vnexpress Hanoi Midnight hôm qua. Họ có thông báo trước xuất phát trên Livestream cho các runner biết, vì thời tiết gió lạnh, mọi người cẩn thận bị hạ thân nhiệt khi chạy qua cầu Vĩnh Tuy, và BTC sẽ chuẩn bị trà gừng trên cầu!

Ồ, giá mà mình chạy nhanh nhỉ! Thì đã biết mùi vị trà gừng đó, nó như thế nào!

Chia sẻ của Hoa Nguyen - Group 5h30

   
0 bình luận     0 lượt thích

Thành viên mới